[Dịch] Nghề Nghiệp Của Ta Quá Có Cá Tính

/

Chương 115: Người chưa đến, tên đã vang xa (Ba canh vạn chữ!) (2)

Chương 115: Người chưa đến, tên đã vang xa (Ba canh vạn chữ!) (2)

[Dịch] Nghề Nghiệp Của Ta Quá Có Cá Tính

Đoàn Hựu Viên

5.910 chữ

15-03-2026

“Có khi thật sự là thứ do thần minh sử dụng...” Tô Thần không khỏi thốt lên.

“Trong dịch chức xứ quả thật cũng có suy đoán như vậy...” Dương Ngạn không cho rằng Tô Thần đang ăn nói lung tung.

Hai người vừa đi vừa tùy ý trò chuyện, xuyên qua Ứng Phong thành khu phồn hoa. Những lập thể giao thông quỹ đạo dày đặc như một dòng thác lũ, đan xen giữa vô số cao ốc, phóng mắt nhìn cũng không thấy điểm cuối.

Trên vách kính bên ngoài các tòa nhà cao tầng, thậm chí còn hiện ra toàn tức quảng cáo đầu ảnh, đến cả kiểu dáng huyền phù xa cũng muôn hình vạn trạng.

Lớp phủ phỏng sinh màu đen trên thân xe của Dương Ngạn theo tốc độ biến đổi mà hiện lên ánh sáng như vảy cá, dùng để giảm bớt ma sát.

Chuyến đi này kéo dài lâu hơn dự liệu của Tô Thần. Đợi đến khi màn đêm hoàn toàn buông xuống, hai người mới tới nơi.

Một vầng trăng bạc treo cao trên đỉnh đầu, rót xuống muôn vàn tia sáng lạnh.

“Đến rồi.”

“Trăng...” Tô Thần bước xuống xe, ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng dâng lên cảm giác vừa xa lạ, vừa quen thuộc.

Dương Ngạn lấy chiếc hộp kim loại ở phía sau ra, cảm thán: “Nghe nói trước khi sương mù lan khắp thế gian, trên trời đã có thứ này từ lâu rồi. Thật khó mà tưởng tượng.”

Ý vị trong mắt Tô Thần khó dò, khẽ nói: “Ai bảo không phải chứ.”

“Đi thôi.” Dương Ngạn gọi một tiếng, Tô Thần lúc này mới hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn về dịch chức xứ trước mắt.Đây là một khu vực có phạm vi bao phủ cực rộng, những quần thể kiến trúc hợp kim xanh xám san sát nối nhau, trên vách ngoài mỗi tòa nhà đều được khắc những hoa văn hình tổ ong.

Vòng canh phòng bên ngoài càng nghiêm ngặt hơn, cứ cách một đoạn lại có chòi gác tuần tra.

Dương Ngạn đỗ xe bên ngoài, vừa đi vừa hạ giọng dặn dò: “Vào trong rồi, nhớ lựa lời mà nói.”

“Đám người của dịch chức xứ này rất kiêu ngạo. Ngươi chỉ cần nhắc họ đừng quên Nam Phong thành một lần là đủ, mặc cho bọn họ tỏ ra hờ hững hay mất kiên nhẫn, tốt nhất đừng lặp lại lần thứ hai.”

“Ta còn tưởng thẩm phán đình của Ứng Phong mới là lớn nhất chứ.” Tô Thần lẩm bẩm.

Dương Ngạn liếc hắn một cái, khẽ giải thích: “Nói vậy cũng không sai, nhưng quy mô của hai bên khác nhau. Dịch chức xứ dù tính cả học đồ, nhân sự chính thức cũng chưa tới trăm người, còn không bằng một trung đội của thẩm phán đình.”

“Nhưng giá trị của từng cá nhân bên đó lại cao hơn nhiều. Nếu là thẩm phán trưởng đích thân đến thì đương nhiên tình hình sẽ khác, còn chúng ta chỉ là thẩm phán quan mà thôi.”

“Thân phận?” Hai thủ vệ đứng hai bên cổng lớn, mặt lạnh như băng, giơ tay chặn hai người lại. Trên người bọn họ là những bộ chiến giáp đen dày nặng, so với giáp trụ ở Nam Phong thành thì càng đậm vẻ công nghệ hơn.

“Thẩm phán đình, Trừng Giới Thẩm Phán Xứ — tứ cấp thẩm phán quan — Dương Ngạn.” Dương Ngạn lấy ra thẻ từ thân phận, “Phụng mệnh đến giao nộp thánh ngôn thạch.”

Thủ vệ nhận lấy, chạm nhẹ lên thiết bị nơi cánh tay, một màn hình ảo lập tức bật ra. Màn hình ấy còn có công năng chống nhìn trộm, từ góc nhìn của Tô Thần chỉ thấy mờ mịt một mảng.

“Ngay cả kẻ giữ cổng cũng đều là chức nghiệp giả, quả nhiên không hổ là Ứng Phong...” Tô Thần thầm ước lượng.

“Vào đi.” Sắc mặt thủ vệ dịu đi đôi chút, nhưng cũng chỉ đơn giản là tránh sang một bên nhường đường.

Tiến vào khu đường nội bộ, người qua lại không ít, đường xá đan chéo khắp nơi. Mỗi người đều đứng trên những kim chúc viên bàn màu bạc, tốc độ cực nhanh.

Dương Ngạn cũng nhận một kim chúc viên bàn ở chỗ gác cổng. Sau khi hai người bước lên, trước mặt liền hiện ra màn hình ảo. Hắn thao tác vài cái để khóa mục tiêu, kim chúc viên bàn liền vút một tiếng, lao thẳng ra ngoài.

Chẳng bao lâu sau, cả hai đã tới trước một tòa kiến trúc kim loại nằm phía bên trái.

Bước vào đại sảnh, nơi này khá trống trải, nền nhà màu bạc trắng kéo dài mãi tới tận cuối.

Dương Ngạn đi tới quầy tiếp tân đối diện cổng lớn, khách khí hỏi: “Cho hỏi, Tang Hãn Hải, Tang giáo sư hiện có rảnh không?”

Người tiếp tân trông như một nữ nhân vô cùng tinh xảo, thậm chí còn mang đến cảm giác không chân thực. Trong đôi đồng tử của nàng nổi lên những gợn sóng xanh lam nhàn nhạt, mà giọng nói cũng không hề có chút dao động cảm xúc nào: “Xin lỗi, xin chờ một lát...”

“Đây là...” Tô Thần khá bất ngờ, cẩn thận quan sát “nữ nhân” trước mắt.

Dương Ngạn thì chẳng lấy gì làm lạ: “Được, phiền ngươi sắp lịch hẹn. Đây là thánh ngôn thạch đến từ Nam Phong thành.”

“Đã đặt lịch hẹn.”

Nghe đối phương đáp lời, Dương Ngạn dẫn Tô Thần đến hàng ghế bên cạnh ngồi chờ. Thấy hắn vẫn thi thoảng nhìn về phía quầy tiếp tân, Dương Ngạn bèn nói: “Đó là cơ giới khôi lỗi, chủ yếu dùng để xử lý một số việc phụ trợ.”

“Địa vị của dịch chức xứ quá đặc biệt, người thường không thể vào đây. Mà thật sự để chức nghiệp giả cao cấp đứng làm tiếp tân thì cũng không thực tế.”

Dương Ngạn giải thích: “Thứ này ở Ứng Phong rất được ưa chuộng, có thể giúp xử lý không ít việc vặt, nhưng giá cũng chẳng rẻ.”

Không biết thứ này có được tính là bí cụ hay không, Tô Thần thầm cân nhắc.

Hai người cứ câu được câu chăng mà trò chuyện.

“Ngươi hỏi chức nghiệp giai vị có giới hạn trên hay không?” Dương Ngạn kinh ngạc nhìn hắn một cái, lắc đầu đáp: “Ai mà biết được chứ. Chức nghiệp lợi hại nhất mà ta từng biết, cũng chỉ đến thất giai trung cấp...”“Còn về giới hạn, cửu giai, thập giai, thậm chí trăm giai cũng đều có khả năng.” Hắn thuận miệng bịa bừa.

Tô Thần cạn lời. Vốn dĩ hắn còn định âm thầm dò hỏi tình hình của “thần tinh giai”, nào ngờ Dương Ngạn biết cũng chẳng được bao nhiêu.

Thấy vẻ mặt cạn lời của Tô Thần, Dương Ngạn trái lại bật cười: “Ta biết đám người trẻ các ngươi đều ôm đầy khát vọng với cao giai, với đỉnh cấp, nhưng đó chưa chắc đã là chuyện tốt.”

“Một vài tin tức liên quan đến chức nghiệp cao giai, bản thân nó đã mang độc tính, chỉ cần tiếp xúc thôi cũng đủ khiến bản thân bị tổn thương.” Nói tới đây, sắc mặt hắn nghiêm lại đôi phần.

“Có độc ư?” Tô Thần khẽ chấn động trong lòng, ánh mắt lộ vẻ truy hỏi. Quả thật hắn chưa từng nghe qua cách nói như vậy.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!